Hôn lâu sẽ thành sủng

     

Cơm nước xong, thay Diệp Thần vào khu nhà bếp rửa chén, Kiều Chỉ dọn bàn, quét rác.Lúc vào nhà dọn dẹp giặt khăn lau, cô bất ngờ bị nước xịt ra ướt cả người, chẳng kịp chống bị.Kiều Chỉ chỉ kịp hét mập một tiếng, vắt Diệp Thần đã rửa tay ở bên cạnh đó nghe thấy bèn chạy vào, ngay lập tức anh bắt gặp một mớ lếu láo độn trong đơn vị tắm.Nước vào vòi vùng phía đằng sau vẫn thường xuyên phun ra ngoài, Kiều Chỉ thì đứng một bên, chật đồ không chịu đựng nổi.Tay của cô mong muốn khóa vòi vĩnh nước lại, tuy nhiên không có tác dụng gì cả, chốt khóa đã hết tác dụng.Cố Diệp Thần kéo cô ra sau đó 1 phen, rút khăn trên giá xuống lau khuôn mặt bé dại của cô: “Ra chờ mặt ngoài, nhằm anh sửa!”Kiều Chỉ chú ý anh, bao gồm phần cực nhọc tin, dù thế cô không nói ra, nhưng nỗ lực Diệp Thần phát hiện sự nghi vấn trong mắt fan trước mặt.Anh xoa xoa đầu của cô, mỉm cười: “Lúc một người bọn ông mong muốn thể hiện, em đừng chú ý anh ta bằng ánh nhìn nghi ngờ này, nó sẽ khiến cho anh ta cảm thấy sự tự tôn của mình bị tổn thương đấy.”Kiều Chỉ bật cười, luân chuyển đầu trêu chọc anh: “Ngài chũm à, sau khi ngài nói đều lời này rồi, nếu anh ko sửa được dòng vòi kia, đó new là tổn hại tự tôn thật sự đấy.”Cố Diệp Thần nghe chấm dứt lời này, vờ như đang để ý đến rất nghiêm túc, đoạn new nói: “Nghe em nói thế, gồm phải ý em là cách tốt nhất là ko sửa không?”Kiều Chỉ nén cười: “Đúng vậy, ngài cầm nói hết sức đúng, chủ yếu là…” Kiều Chỉ chỉ vào chiếc vòi nước văng tung tóe sau lưng anh: “Nhưng anh đã mất lựa lựa chọn nữa rồi…”Cố Diệp Thần lắc đầu thở dài: “Thật ra là em ước ao anh ko sửa được chứ gì!”Cuối cùng cô cũng ko nhịn được nữa, cúi đầu mỉm cười rồi bước vào bếp search cờ lê.Sau đó, Kiều Chỉ đứng ở cánh cửa tắm, khía cạnh mày hớn hở mà nhìn cố Diệp Thần chỉ cần xoay vài dòng đã khiến cái vòi nước đậm chất cá tính kia thân thiết trở lại, thì không ngoài nhíu mày: “Ngài nuốm đã đảm bảo an toàn mặt mũi của mình bằng hành vi thực tế, thiệt là xứng đáng mừng.”Cố Diệp Thần đứng trực tiếp dậy, con quay mặt nhìn Kiều Chỉ, cùng bề mặt anh chứa đựng nét cười nhàn nhạt, mắt mi hân hoan.Dưới ánh đèn sáng chân không, nhì mắt cô như tỏa sáng, y hệt như mang theo trang bị ánh đèn bùng cháy lấp lánh.Không khí bên trong nhà tắm đột nhiên đọng lại, dưới ánh nhìn không đậy giấu chút gì của anh, dần dà Kiều Chỉ đã không còn thoải mái như trước nữa, cô rảnh đứng trực tiếp lại, ngoài ra cô nghe được tiếng tim đập thình thịch, bèn xoay người theo bạn dạng năng, trong giọng nói ẩn chứa 1 phần gấp gáp: “… Em đi giảm chút hoa quả mang lại anh…”Tay nhỏ buông lỏng một bị đơn ai đó dịu dàng êm ả nắm lấy.Kiều Chỉ quay mặt lại, nỗ lực Diệp Thần tiến nhanh từng bước, cô cũng lui sau đây bấy nhiêu bước theo phiên bản năng, sống lưng cô đang chạm cần tường gạch ốp sứ trắng, ko lùi được nữa.Cố Diệp Thần dìu dịu buông ra cô ra, vẫn duy trì khoảng cách nửa mét, dường như trong mắt anh tất cả sự nghi ngờ, còn cất cả thứ tình cảm mà cô không hiểu nhiều nổi.Anh chú ý cô một lúc lâu, ở đầu cuối cùng đựng lời: “… Trước kia dịp còn trong đội, vật dụng anh trường đoản cú hào tuyệt nhất là tài năng tự kiềm chế.”“Hửm?” Kiều Chỉ ngờ vực.Anh hy vọng nói gì? Kể cho cô nghe về thời điểm anh còn trong quân đội sao?“Chỉ là anh vừa new phát hiện ra, một suy xét đã nổi lên trong đầu anh, đó là lần thứ nhất từ lúc bắt đầu chào đời tới thời điểm này anh cảm thấy mình đã vượt khỏi khả năng tự khiên chế đó.” Giọng gắng Diệp Thần dịu bẫng.“Vâng?” Kiều Chỉ càng tỏ vẻ cạnh tranh hiểu hơn.Lúc song môi mỏng ghẻ lạnh đó áp đến, Kiều Chỉ trợn to nhị mắt, từ đầu đến chân cứng lại, phần sườn lưng sau đã dán ngay cạnh vào tường men sứ trắng.Một đôi tay to dịu nhàng để trên hai mắt cô, tầm nhìn đã về tối đen, cảm xúc lập tức trở nên nhanh nhạy lạ thường.Trong tương đối thở cô chỉ toàn khá thở dễ chịu và thoải mái của anh, vị giác anh lại khẽ cần sử dụng sức để cạy khớp hàm Kiều Chỉ, quấn quýt đem sự kháng cự trong khoang miệng cô.Cơ thể Kiều Chỉ mềm nhũn, bàn tay to lớn của cố gắng Diệp Thần kịp thời giữ được eo nhỏ của cô, cũng giam cô thiệt chặt vào lòng, nụ hôn gồm phần cấp vã đã về lại với việc mềm mỏng, cuối cùng cánh môi anh va vào trán cô, vậy Diệp Thần thở hổn hển, cúi đầu nói: “Anh chưa bao giờ cảm thấy sẽ có được ngày anh không chế ước được…”Người nằm trong lòng anh, mặt đang đỏ, tai vẫn hòng, lòng nổi lên một chút ngọt ngào, một chút ít hân hoan, còn cả 1 phần ấm áp..

Bạn đang xem: Hôn lâu sẽ thành sủng


Truyện tiến công dấu

Nhấn nhằm xem...

Xem thêm: Hướng Dẫn Cài Đặt Máy In Hp 1005 /1006 Trên Windows 10, Windows 8/8


Truyện vẫn đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận

nguyenminhchau.com - Website hiểu truyện nhanh nhất, thân mật và gần gũi nhất, với luôn cập nhật mới nhất. Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Cung cấp mọi trình chuyên chú và thiết bị di động.