Giới thiệu về tác giả nam cao

     
Nam Cao (1915-1951) là trí thức tiểu tứ sản nghèo, sống thêm bó cùng với conngười nghèo khổ và đọc họ một biện pháp sâu sắc.

Bạn đang xem: Giới thiệu về tác giả nam cao


Nam Cao là một trong nhà văn lớn của trào lưu lại văn học hiện tại phê phán1930-1945 ở nước ta. Sau phương pháp mạng, ông là bạn tham gia đao binh một cáchtích cực, nhanh chóng hòa mình vào cuộc binh cách chống Pháp thần thánh củadân tộc. Ông quyết tử trong một trận bị phục kích trê tuyến phố công tác giữa lúctài năng sẽ chín rộ và đầy hứa hẹn.
Cho đến hiện thời cuộc đời và cống phẩm của nam Cao vẫn còn mang tính thờisự. Hầu như tác phẩm của ông được reviews cao với được đánh giá là “chúng ta vẫnchưa phát âm hết giá bán trị chuyên sâu của chúng”.
Nam Cao luôn băn khoăn, day xong xuôi về con fan và định mệnh con fan trongmọi trả cảnh. Đối tượng mà ông thân mật hết sức đa dạng chủng loại và đa dạng. Chúng ta cóthể là người nông dân nghèo khổ sống thoi thóp trong lòng xã hội; fan nông dânbị lợi dụng, bị biến thành kẻ lưu mang sống bên lề của buôn bản hội hay như là một người tríthức bị “cơm áo ghì sát đất”.
Nam Cao bắt đầu xuất hiện nay trên văn đang vào khoảng thời gian 1936 tuy thế sự nghiệpvăn chương của ông phải đến năm 1941 – khi chiến thắng Chí Phèo ra đời mới đượckhẳng định.
Phản ánh tình trạng bạn nông dân túng thiếu bị lăng nhục, bị miệt thị,bị xúc phạm nhân phẩm, bóp méo nhân cách. Nam to lớn tiếng bênh vực cùng minhoan cho họ.

Xem thêm: Tutorial Implementasi Google Map Javascript Api Key, Google Map Di Halaman Contact Tidak Terbuka


Nam Cao thiết kế hai loại nhân đồ vật nông dân: fan nông dân bị khốncùng, chịu đựng đừng và chịu chết để giữ nhân phẩm (Lão Hạc) và fan nông dân bịđày đọa, bị bóp méo cả nhân hình lẫn nhân tính (Chí Phèo).
Nam Cao khẳng định bản chất lương thiện của người nông dân ngay cả khibọn chúng ta bị đày đọa đền u mê lầm lỗi (Chí Phèo).
Phản ánh tình trạng bạn trí thức nghèo bởi vì miếng cơm manh áo cơ mà rơivào cảnh thảm kịch tinh thần. Họ là những con người muốn sống và cống hiến cho ra bạn nhưngcuộc sinh sống tồi tệ đã đẩy họ vào cách sống trung bình thường, nhục nhã (Hộ, Thứ).
Viết về rất nhiều con fan “sống mòn” luôn dằn vặt, sám hối, quằn quạitrong nội tâm, vắt viên lên để cuộc sống có ý nghĩa sâu sắc nhưng bị sức nặng nề của cơm trắng áođè bẹp buộc phải tâm hồn lúc nào cũng nặng trĩu thảm kịch (Trăng sáng, Đời thừa,…)
Nam cao sáng tác cùng với ý thức thâm thúy về trọng trách xã hội ở trong phòng vănlà “vị nhân sinh”. Ông vạch nai lưng tội ác của những thế lực đày đọa con fan vàlớn giờ tố khổ cho người nông dân bị cướp quyền sống, thân oan chonhững tín đồ bị lăng nhục, kêu cứu cho tất cả những người bị tước đoạt nhân phẩm (ChíPhèo, một bữa no, Tư bí quyết mõ,…)
Nhà văn đậy nhận, khước từ nghệ thuật thoát ly cuộc sồng “nghệ thuật chưa hẳn là ánh trăng lừa dối,không đề xuất là ánh trăng lừa dối…” (Trăng sáng).
Nhà văn tôn thờ công ty nghĩa hiện thực, lý tưởng nhân đạo. Phái nam Cao yêu cầuvăn nghệ phải tìm hiểu hiện thực cuộc sống, độc nhất là cuộc sống đời thường của phần nhiều conngười lầm than, cơ cực: “nghệ thuật chỉcó thể là tiếng buồn bã thoát ra từ hồ hết kiếp sinh sống lầm than” (Trăng sáng).Ông cho rằng tác phẩm văn học chỉ có mức giá trị ca tụng lòng thương, tình bácái, sự công bằng,… và khiến cho con ngườita ngay gần nhau hơn. Phái nam Cao cũng đưa ra yêu cầu đối với một nhà văn chânchính: “Văn chương chỉ hấp phụ nhữngngười biết đào sâu, biết tìm kiếm tòi, biết khơi hồ hết nguồn không ai khơi cùng sángtạo phần đa gì chưa ai có” (Đời thừa).
Người đăng:nguyenminhchau.comvào lúc11:18
*

*

*