Câu chuyện bác hồ với thiếu nhi

     

Dạo ấy tôi được về Pác Bó với chưng Hồ, từng ngày được bác dạy dỗ. Bác nhận tôi là cháu, tôi gọi chưng bằng chú: Chú Thu.

Bạn đang xem: Câu chuyện bác hồ với thiếu nhi

Còn vài ba ngày nữa thì Tết. Tôi nóng lòng muốn về thăm nhà. Tôi cho xin với Bác.

- Chú cho cháu về bản với chị em.

Bác bảo:

- đàn đế quốc đang ngóng dịp Tết nhằm bắt mình. Con cháu về có nghĩa là đem thân nộp mồm cọp đấy. Không được về, tôi ấm ức khóc. Bác dỗ tôi như bà mẹ dỗ con. Bác bỏ lấy đến tôi chiếc khăn tay tất cả hoa đỏ và một cái tỏi con gà luộc.

Bác hồ hiểu rất rõ tục lệ của người Tày: Họ rất quý trẻ nên mổ gà khi nào cũng dành riêng tỏi gà cho những em nhỏ.

Bác bảo:

- tiến thưởng Tết của cháu đấy! cháu lau nước đôi mắt đi rồi nạp năng lượng tỏi gà. Ở đây cháu sẽ vui như ở trong nhà thôi.

Tôi thấy nguôi nguôi trong lòng.

- cháu nín đi. Ra giêng chú cho cháu về viếng thăm nhà.

Tôi nghe lời Bác, vui vẻ nghỉ ngơi lại.

Mồng 1 Tết, bà nhỏ dân bản đem cam, bánh mang đến mừng tuổi Bác, Bác thân thiện chúc đầu năm mới bà con, Bác bóc cam chia cho những em nhỏ, chưng còn tặng kèm mỗi tín đồ một phong giấy đỏ tất cả gói một đồng xu bắt đầu tinh làm quà Tết.

Cái Tết sống Pác Bó tuy đối chọi sơ cơ mà rất nóng cúng. Lần thứ nhất tôi ăn uống Tết xa nhà. Được sinh sống trong tình yêu của Bác, tôi thấy chẳng khác nào được sống trong gia đình, mặt người thân phụ kính yêu của tôi.

(Theo lời nói của bằng hữu Nông Thị Trưng, trích vào cuốn Bác hồ nước với thiếu nhi) 


*

2. Bác giáo dục đào tạo cháu Phương Văn Đan

Ở khu lán tập thể kín đáo tại thung lũng Sum Đắc, tuy vậy rất bận công việc chuẩn bị đến Tổng khởi nghĩa toàn quốc, chưng vẫn dành thời gian chăm lo đến đời sống của đồng bào và giáo dục những cháu.

Nghe nói con cháu Phương Văn Đan xuất xắc quấy nhiễu đòi ăn, Bác để ý quan sát mày mò nguyên nhân. Bác bỏ phát hiện tại ra cháu hư là do bố mẹ cháu nuông chiều. Các lần cháu quấy đòi nạp năng lượng là phụ huynh cháu đã tất tả lo tìm cái ăn cho con cháu ngay, bất kỳ lúc nào, miễn sao cháu nín là được. Bởi vậy, cháu ăn uống uống không có giờ giấc, đói thời gian nào là mè nheo đòi ăn lúc ấy. Yêu thương cháu, những chị thêm vào có gì cũng đem đến cháu, khi thì vét ít cơm nguội, cơ hội ít cháy, lúc khác lại bát cháo…

Bác gọi phụ huynh cháu và các chị sản xuất đến phê bình lối nuông chiều không đúng ấy.

- yêu cầu tập mang đến cháu nhà hàng ăn uống điều độ từ bé, nhất là ở tập thể, càng cần phục tùng nội quy. Các cô, những chú không nên mến thương cháu, con cháu sẽ quen và hư nết đi.

Từ bữa đó, chưng tự bản thân “uốn nắn” cháu. Thuở đầu cháu cực kỳ nhờn với đa số người, cơ mà riêng với Bác, cháu lại đặc biệt quan trọng ngoan ngoãn, biết nghe lời. Chưng bảo ban cháu từng li từng tí, chẳng bao thọ cháu văn minh trông thấy. Cháu biết ăn uống điều độ, không xuất xắc quấy rầy như trước nữa. Đối với tất cả mọi người, con cháu đã biết vâng lời, lễ phép.

(Trích trong cuốn Người sinh hoạt nguồn, Nxb. Phụ nữ, Hà Nội)

3. Gồm phải con cháu là Hiếu không?

Tháng 11 năm 1946, một trí thức 38 tuổi có bằng ts Văn khoa cùng Cử nhân mức sử dụng của Pháp, rất không thể tinh được khi cảm nhận tấm danh thiếp của quản trị Hồ Chí Minh mời lên gặp.

Trong lần gặp mặt này, bác bỏ đã thẳng giao cho anh đảm nhận chức vụ bộ trưởng Bộ Giáo dục. Anh băn khoăn thưa với chưng là không tham tối ưu tác bí quyết mạng bao giờ. Bác Hồ đã thân thương động viên anh: "Cứ làm cho đi rồi sẽ làm cho được". Lời động viên thân ái ấy đã là sức khỏe to to giúp bộ trưởng liên nghành Nguyễn Văn Huyên lấy hết trung khu trí ra góp phần xây dựng và phát triển sự nghiệp giáo dục đào tạo của nước ta cho tới tận hầu hết giờ phút ở đầu cuối của đời mình.

Hôm chưng sang Pháp cùng đoàn đại biểu việt nam đi tham dự các buổi tiệc nghị Phôngtennơblô, trong những số đó có anh, tình cờ tại trường bay Gia Lâm, bác bỏ thấy đồng minh Phạm Văn Đồng bế một con cháu gái nhỏ dại khoảng 4 tuổi. Bác rất vui khi biết đấy là "con gái của tía Huyên”. Cháu bé nhỏ tên là Hiếu. Chưng đón lấy cháu Hiếu và chỉ bế một lúc thôi nhưng trong tương lai Bác vẫn không bao giờ quên cháu nhỏ bé gái này.

Trong binh đao chống Pháp, khi chưa đầy 10 tuổi, nhỏ bé Hiếu không may bị nhỏ liệt chóng vì dịch lao xương. Lúc biết tin, bác Hồ đã cho những người tìm thuốc với cao hổ cốt nhằm giao đến "chú Huyên" mang đến chạy chữa đến bé. Những lần họp Hội đồng thiết yếu phủ, bác lại hỏi thăm anh Huyên về sức mạnh của bé: "Hiếu vẫn khỏi chưa? giả dụ cháu bước đầu chơi chơi được là không xứng đáng lo đâu".

Năm 1953, nhỏ nhắn Hiếu đã trọn vẹn lành dịch và được cùng một số thiếu nhi vn sang tiếp thu kiến thức tại nước bạn. Bác bỏ rất vui khi được tin báo này. Bác bỏ tìm một vỏ hộp sữa và một miếng vải kaki màu xoàn để "chú Huyên" đem lại cho bé Hiếu. Bác bỏ còn dặn: "Chú bảo cô may gấp mang lại cháu một cái áo bằng mảnh vải vóc này nhé".

Nhiều năm trôi qua, một lượt tại Hà Nội, Hiếu được cùng một số trong những "cháu ngoan bác bỏ Hồ" lên Phủ quản trị và được chạm mặt Bác. Bác bỏ Hồ ân cần thăm hỏi từng cháu một. Khi nghe đến Hiếu mạnh dạn thưa: "Cháu là con cha Huyên", bác bỏ đã ôm lấy đầu em và âu yếm hỏi: "Có nên cháu là Hiếu không?".

Ôi, tấm lòng của một vị quản trị nước so với một cháu nhỏ nhắn gái mà người chỉ bao gồm dịp bế trong tích tắc từ hầu hết ngày đầu cách mạng!

Bác ơi, chưng có biết không, đứa cháu gái bé xíu bỏng và ốm yếu ấy giờ đây đã là một bác sĩ trung tá quân y ngày đêm sẽ tận tình cứu trị thương bệnh binh tại một căn bệnh viện lớn nhất của quân đội ta.

(Trích vào cuốn Thư ký chưng Hồ đề cập chuyện, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội)

4. Vào Đại hội anh hùng, chiến sỹ thi đua chống mỹ cứu nước

Đại hội năm ấy, tất cả sáu trẻ em đi dự, được bác rất quan lại tâm. Hôm cuối Đại hội, các cháu siêu vinh dự được lên ghế Đoàn quản trị với Bác.

Sướng quá, các cháu chạy ùa lên. Chưng Hồ và bác bỏ Tôn kéo ghế ra cho các cháu đứng vào cạnh hai Bác.

Trong đoàn thiếu hụt nhi có Hoa Xuân Tứ bị cụt cả nhị tay. Chưng Hồ để ý nhìn Tứ, kéo Tứ lại gần. Bác trình làng với Đại hội:

- dân tộc ta siêu anh hùng, tín đồ lớn anh hùng, thiếu nhi cũng khá anh hùng. Như cháu Hoa Xuân Tứ này, cụt hai tay nhưng mà vẫn học tập giỏi.

Rồi chỉ vào Đinh Thị Lê Kim, cô bé bỏng "Ba đảm đang", chưng bảo:

- Cả cô bé hạt mít này cũng học tập lớp 6 rồi đấy.

Bác bắt nhịp đến Đại hội hát bài bác "Giải phóng miền Nam", bác không hát nhưng lại vỗ tay theo nhịp, mắt bác bỏ nhìn trìu mến.

Sau đó tất cả đại biểu anh hùng và tập thể anh hùng cùng những cháu thiếu nhi được chụp ảnh chung cùng với Bác. Chưng đứng giữa, các cháu thiếu nhi vây quanh.

... Bác bỏ lại cho đoàn đại biểu trẻ em được gặp riêng Bác.

Ngồi quây quần xung quanh Bác, các cháu được bác bỏ hỏi thương hiệu từng người. Bác chia cho từng cháu một cái bánh, bác bỏ hỏi:

- Về dự Đại hội, các cháu hy vọng nói gì nữa không?

Đinh Thị Lê Kim đề cập với chưng hồi nghỉ ngơi Thái Lan, Kim ko được học, nên đi chào bán bánh, bị cảnh sát đánh. Nói tới đây, Kim khóc. Bác vỗ vai an ủi Kim, rồi chưng kể chuyện Bác hoạt động ở Thái Lan, bác khen trẻ em ta khôn xiết anh hùng, dù là ở trong nước hay không tính nước.

Xem thêm: 4 Loại Rèm Kéo Che Nắng Oto, Rèm Che Nắng, Tấm Chắn Nắng Ô Tô Loại Nào Tốt

... Các cháu lại được chụp ảnh chung với Bác, hát cho bác bỏ nghe bài bác "Nguyễn Bá Ngọc, tín đồ thiếu niên dũng cảm".

Khi những cháu em nhỏ ra về, bác Hồ đứng trông theo cho tới khi xe của các cháu tránh bánh.

(Trích vào cuốn Kể chuyện chưng Hồ, Nxb. Giáo dục, Hà Nội).

5. Tín đồ đội viên danh dự của Đội thiếu thốn niên tiền phong Lênin Liên Xô

Năm 1962, bạn bè Hồ Trúc (Bí thư - trưởng ban thiếu nhi trung ương đoàn) đứng vị trí số 1 Đoàn cán cỗ phụ trách Đội thiếu niên tiền phong vn sang tham quan Liên Xô.

Một lần, đoàn rất xúc đụng được mang lại dự buổi kết nạp đội viên danh dự của Đội thiếu thốn niên chi phí phong Lênin Liên Xô.

Bước vào buổi lễ, sau phần nghi thức trang nghiêm, một em vào Ban chỉ đạo liên đội trọng thể đọc quyết định của Đội kết nạp bằng hữu Hồ Chí Minh có tác dụng đội viên danh dự của Đội thiếu hụt niên chi phí phong Lênin Liên Xô. (Theo truyền thống, Đội thiếu niên chi phí phong Lênin Liên Xô thường xuyên kết nạp mọi nhân vật vượt trội trên các lĩnh vực hoạt động làm nhóm viên danh dự của nhóm như khi bằng hữu Iura Gagarin bay vào vũ trụ, Đội thiếu thốn niên tiền phong Lênin Liên Xô đã kết hấp thụ anh có tác dụng đội viên danh dự của Đội).

Bản ra quyết định kết nạp nhóm viên cùng khăn quàng đỏ, huy hiệu Đội được để trong một hộp kính trao mang lại Đoàn đại biểu phụ trách Đội thiếu hụt niên chi phí phong Việt Nam, nhờ gửi đến chưng Hồ kính yêu.

Đồng chí hồ nước Trúc đại diện Đoàn tiếp nhận và đã nhờ Sứ cửa hàng ta sinh hoạt Liên Xô gửi ngay về nước báo cáo với bác bỏ Hồ.

Ngày 12 mon 8 năm 1962, chưng Hồ sẽ gửi thư đến đội viên thiếu thốn niên chi phí phong Lênin Liên Xô theo địa chỉ cửa hàng trên. Vào thư gồm đoạn viết: "Bác cảm ơn đông đảo món quà quý báu: Lá cờ, khăn quàng và huy hiệu của những cháu.

Bác đã nhân danh những cháu chuyển cho một đội nhóm thiếu nhi khá tuyệt nhất ở Hà Nội.

Bác rất vui tươi nhận là "Đội viên danh dự" của Đội những cháu".

(Trích trong cuốn Kể chuyện bác Hồ, Nxb. Giáo dục, Hà Nội).

6. Một cuộc hội thoại sinh động

Một lần, thăm trại em nhỏ Tiệp Khắc ngay sát Praha, chưng Hồ đã bao gồm một cuộc đối thoại tấp nập với các cháu:

- các cháu thân mến! các cháu gồm biết bác là ai không?

- Ano (có ạ). Strycek Hồ! (Bác Hồ). Những cháu ríu rít trả lời.

- chưng từ nước nào đến?

- Việt Nam! toàn bộ đồng thanh nói to.

- các cháu gồm yêu học hành không?

- Ano!

- có yêu lao đụng không?

- Ano!

- bác Hồ hết sức yêu các cháu. Những cháu tất cả yêu chưng Hồ không?

- Ano! các cháu chen nhau xin được hôn Bác. Chưng cười nhân từ nói vui:

- bác bỏ Hồ gầy, các cháu hôn bác bỏ nhiều quá, bác sẽ nhỏ xíu hơn. Các cháu hãy cử đại biểu mang đến hôn bác bỏ vậy.

Tất cả mỉm cười ngặt nghẽo.

7. Bác Hồ cho thăm gia đình cháu đó

Năm 1956, bác Hồ ra thăm đảo Cát Bà, vào một trong những xóm chài.

... Bác vào nhà một gia đình đánh cá ngơi nghỉ đầu xóm. Người lớn đi vắng ngắt cả. Chỉ một em gái bé dại đang thổi nấu cơm. Bác bỏ hỏi em nhỏ:

- cha mẹ cháu đi đâu?

Em bé xíu đứng dậy, lễ phép thưa:

- ba cháu đi đánh cá, bà mẹ cháu ra chợ ạ. Em bé nhỏ ngước nhìn ảnh Bác hồ nước treo bên trên vách, rồi quan sát Bác, lại chú ý tấm ảnh, rồi trở về nhìn Bác.

Chợt đôi mắt em sáng sủa lên, em chạy lại gần bác Hồ với reo lên:

- bác Hồ!

Đồng chí túng thiếu thư thị xã ủy nói:

- bác Hồ cho tới thăm gia đình cháu đó.

Bác bao bọc lấy em nhỏ, chỉ phòng bếp lửa, quay trở lại nói cùng với một đồng minh đi theo:

- Nồi cơm đang sôi, chú ra ghế giúp con cháu kẻo khê.

Bác vừa đến em nhỏ dại kẹo vừa hỏi:

- con cháu mấy tuổi?

- Thưa Bác, con cháu lên tám ạ!

Bác mỉm cười khen:

- Tám tuổi cơ mà đã thổi cơm giúp cha mẹ là ngoan.

Một bạn trẻ mình trần, da lấm tấm nước đại dương bước nhanh vào nhà. Thuyền anh vừa đến bến, nghe bà nhỏ nói chưng Hồ tới thăm nhà đề nghị anh chạy vội về.

Thấy Bác, anh chạy lại chào:

- Kính chưng ạ!

Rồi anh định cùng với lấy loại áo treo bên trên vách mặc vào người, bác biết ý, thay lấy vai anh phòng lại.

- Chú cứ đứng đây!

Bác nhìn khổ bạn vạm vỡ của anh ý thanh niên.

- Dân đánh cá phải trẻ trung và tràn đầy năng lượng như chú hoặc hơn nữa mới được.

Bác hỏi thăm về tình trạng đời sống.

Anh giới trẻ vui sướng báo cáo với bác là ngày như thế nào vợ ck cũng có cơm no, con cái được học tập hành.

Bác gật đầu, rồi khom xuống hỏi em bé:

- con cháu học lớp mấy rồi?

- con cháu học lớp hai ạ!

Bác tỏ vẻ thích hợp và bảo bằng hữu đi theo rước cho con cháu một tờ báo việt nam còn thơm mùi hương giấy cùng mực in, bác đã lấy từ tp. Hà nội ra đảo với ý định làm quà cho bà nhỏ ngoài này.

Bác vỗ vai anh thanh niên:

- Thôi chú sửa soạn nạp năng lượng cơm kẻo đói! đa số chuyến sau ra biển khơi cố tấn công thật nhiều cá.